Dế Mèn bênh vực kẻ yếu
Chưa có video cho bài học này
Thầy/cô có thể thêm video từ trang Quản trị
Nội Dung Bài Học
Một hôm, đi qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Tôi đứng nép vào một bụi cỏ, lắng tai nghe. Tiếng khóc tỉ tê ấy cất lên từ một bụi cỏ bên kia đường. Kẻ đang khóc ấy là một chị nhà trò. Chị nhà trò gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị ta ủ rũ, hai cánh mỏng như cánh bướm non lướt thướt, sợ sệt.
Tôi bước lại gần, hỏi:
- Này chị, sao chị khóc?
Chị Nhà Trò lúc đầu hoảng sợ, nhưng rồi khi thấy tôi hiền lành, chị mới kể:
- Em bị bọn nhện ức hiếp. Chúng đón đường, giăng tơ và đe doạ em. Mẹ em mới mất, em không có ai bênh vực.
Tôi xòe cả hai càng ra và nói:
- Em đừng sợ! Để tôi đi bênh vực cho. Tôi sẽ không để ai bắt nạt em.
Rồi tôi dẫn chị Nhà Trò đến chỗ bọn nhện. Bọn nhện thấy tôi oai phong, liền sợ hãi. Tôi quát:
- Các ngươi có thói quen bắt nạt kẻ yếu! Từ nay không được ức hiếp chị Nhà Trò nữa!
(Trích "Dế Mèn phiêu lưu ký" - Tô Hoài)