NGHỆ SĨ TRỐNG
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Cô bé Mi-lô sống trên một hòn đảo ngập tràn không khí âm nhạc ở
Cu-ba. Cô luôn mơ ước được chơi trống trong một ban nhạc.
Người dân trên đảo ngầm quy ước: chỉ con trai mới được chơi trống.
Vì vậy, khi thấy Mi-lô tập chơi trống, mọi người thường hét lên: “Về nhà
ngay! Nhạc cụ này không dành cho con gái.”. Nhưng Mi-lô vẫn không từ bỏ
đam mê. Ban ngày, cô chăm chú lắng nghe tất cả những âm thanh xung
quanh: tiếng những tàu lá cọ đu đưa trong gió, tiếng vỗ cánh của những
chú chim ruồi, âm thanh phát ra khi cô chụm hai chân rồi nhảy vào vũng
nước,… Khi màn đêm buông xuống, Mi-lô ngồi trên bãi cát và lắng nghe
âm thanh của biển cả. “Tại sao mình không thể trở thành một tay trống
nhỉ?” – Cô bé khẽ hỏi những con sóng xô bờ.
26
Thế rồi, Mi-lô thuyết phục cha cho cô tham gia một lớp nhạc cụ. Trống
tim-pan-ni, trống công-ga, trống bông-gô,… loại nào cô cũng chơi được.
Thầy cô nhận ra tài năng của Mi-lô và bắt đầu dạy cô mỗi ngày.
– Sẽ đến ngày mình được chơi trong một ban nhạc thứ thiệt. – Mi-lô
thầm nghĩ.
Khi chị gái Ku-chi-tô thành lập Ana-ca-ô-na, nhóm nhảy nữ đầu tiên của
Cu-ba, cô bé Mi-lô 10 tuổi đã gia nhập ban nhạc với vai trò một tay trống.
Nghe tiếng trống của Mi-lô, ai cũng muốn nhún nhảy.
Cứ cố gắng như vậy, cuối cùng Mi-lô đã trở thành một nghệ sĩ trống
nổi tiếng thế giới.
(Theo Truyện kể hằng đêm dành cho các cô bé cá tính)