TIẾNG NÓI CỦA CỎ CÂY
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Những ngày hè ở nhà ông bà, Ta-nhi-a được thoả thích chạy
nhảy trong vườn. Thấy khóm hoa hồng bạch có vẻ chật chỗ, cô
bé liền bứng một cây nhỏ nhất trồng vào chỗ đất trống dưới
cửa sổ. Ngắm nghía một hồi, cảm thấy chưa hài lòng, cô
đến bên khóm huệ, chọn một cây đem trồng cạnh cây
hoa hồng.
Những đêm hè thường có mưa rào làm cho đất
dịu mát. Sáng sáng, mặt trời hiền hoà ló rạng
trên bầu trời mới được tắm gội. Muôn hoa vui
sướng chào đón ánh dương, cùng nhau tưng
bừng nở rộ. Ô kìa! Bụi hoa hồng được
chuyển chỗ mới đẹp làm sao! Những
bông hoa màu trắng dịu, cánh hoa trong
suốt lung linh. Hoa nở nhiều đến nỗi cả
bụi như phủ đầy tuyết trắng. Hàng xóm đi
qua trông thấy bụi hoa hồng dưới cửa sổ,
đều hỏi:
44
– Đây là giống hoa mới phải không?
– Không ạ! Vẫn giống cây đó thôi.
Ta-nhi-a chỉ cho mọi người khóm hồng cũ: Hoa của chúng nhỏ hơn và
không rực rỡ bằng. Kì lạ thay, cây hoa huệ dưới cửa sổ giờ đây cũng đẹp
trội hơn hẳn những cây mà nó sống cạnh trước kia. Những bông huệ trắng
muốt, đẹp như một nàng tiên trong truyện cổ tích.
Ta-nhi-a nghĩ mãi về nguyên nhân biến đổi của cây. Có lẽ là do chỗ ở mới
của chúng thoáng hơn, không bị rễ của cây khác tranh chất màu dưới đất.
Đêm ấy, bên cửa sổ mở rộng, có tiếng thở nhẹ mơ hồ xen lẫn tiếng thì thầm:
– Bạn thân mến! – Bụi hoa hồng khẽ nói. – Hơi thở của bạn làm tôi
dễ chịu quá.
– Cảm ơn bạn. – Cây hoa huệ cất giọng nhẹ nhàng. – Không có bạn, tôi
làm sao được tươi tắn thế này.
(Theo Ben-la Đi-giua, Nguyễn Trung dịch)