ĐỒNG CỎ NỞ HOA
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Bống là một cô bé có tài hội hoạ. Người phát hiện ra điều này trước nhất
là bác Lan, chị gái của bố Bống. Thực ra, lúc đầu bác Lan chỉ thấy hơi là lạ, vì
con bé mới học tiểu học mà sao nó lại mê vẽ thế. Nó vẽ như người ta thở,
như người ta nhìn, như người ta nghe. Nó vẽ các nàng tiên, các cô công
chúa, các chàng công tử.
Cái Bống rất hay vẽ, nhưng đáng chú ý hơn là nó vẽ rất giống. Con mèo
Kết ra con mèo Kết. Con chó Lu ra con chó Lu. Cây cau ra cây cau. Bố Lít nó
ra bố Lít. Mẹ Phít nó cũng chẳng lẫn được với ai, cái mặt tròn như đồng xu
với hai con mắt lá răm.
Bác Lan đưa tranh của Bống cho ông hoạ sĩ Phan xem để hỏi ý kiến. Ông
hoạ sĩ xem cả xấp tranh vẽ con chó, con mèo, cây cau, chân dung bố và
mẹ Bống thì tặc tặc lưỡi trầm trồ: “Chà chà! Vẽ như đồng cỏ đến kì nở hoa!
Vẽ được lắm, được lắm!”. Đoạn, ông nói: “Còn những bức nào nữa, cho ông
xem với nào!”. Bống đưa cho ông cả tập tranh giấu trong cặp. Ông trố mắt,
chỉ từng bức:– Sao dưới bụng con gà mái mẹ lại có một hàng chấm chấm?– Đó là tí của nó ạ. Không có tí, gà con bú mẹ sao được ạ.– Thế con chuột nhắt đứng cạnh cái vòng tròn có hai chóp nhọn là
cái gì?– Là lưng con mèo. Ý cháu là… hỡi tên chuột kia, mi hãy giờ hồn, mèo
chưa quay đầu lại đâu!
(Theo Ma Văn Kháng)