BAY CÙNG ƯỚC MƠ
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Đuổi bắt nhau chán, chúng tớ nằm
lăn ra bãi cỏ ở lưng đồi. Từ đây nhìn
xuống làng, thật khó có bức tranh
nào đẹp hơn. Những mái nhà cao
thấp, nhấp nhô. Những rặng dừa cao
vút ôm quanh ao phủ đầy bèo tây hoa nở tím lịm. Những vườn mía
lá xanh rờn. Những vườn rau xanh mướt, với rất nhiều bù nhìn làm
bằng rơm vàng óng hoặc nâu sậm, gắn thêm các mảnh áo mưa bay
phấp phới.
Nhìn xuống rồi lại nhìn lên. Trời cao vời vợi. Và xanh thăm thẳm.
Điệp chỉ tay:– Ước gì tớ được bay như đám mây kia. – Cậu ngủ mơ à? – Lê cười.– Đấy không phải ngủ mơ mà là ước mơ. Ước mơ thì không cần ngủ,
mở mắt và mơ thôi.
Thế là cả lũ kể về ước mơ của mình. Tuyết ước mơ làm cô giáo. Văn ước
mơ làm chú bộ đội ngoài đảo, để tha hồ đọc thư của học sinh gửi cho.
Điệp mơ làm y tá, vì muốn chăm sóc sức khoẻ cho ông nó. Lê mơ thành
lái xe, ngồi trên cái xe thật xịn đi lại vòng vòng cho oách. Thành mơ làm
phi công. Phi công nhảy dù cực mát. – Thôi, tớ không làm bộ đội hải quân nữa, tớ cũng làm phi công lái
máy bay giống Thành. – Văn bảo.– Tớ cũng không lái xe nữa, tớ lái tàu vũ trụ. – Lê nói. – Tớ làm hoạ sĩ, vẽ tất cả các thứ mà mọi người mơ. – Tuyết lập tức từ bỏ
ước mơ làm cô giáo.
Cứ thế, chúng tớ thay đổi ước mơ liên tục, cho đến khi những tia nắng
cuối ngày nấp sau lưng đồi hoặc đi ngủ từ lúc nào không hay.
Đêm ấy, tớ mơ thấy các ước mơ như những quả bóng bay lớn đủ màu
sắc, chao liệng khắp đồi. Cả hội bám vào những quả bóng ước mơ của
mình, lửng lơ bay lên, vào thăm thẳm trời xanh.
(Theo Văn Thành Lê)