ÔNG BỤT ĐÃ ĐẾN
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Quán cà phê nhà Mai thuê
nằm dựa lưng vào bức tường
căn nhà hai tầng màu hồng
nhạt rất đẹp của một nhạc sĩ.
Nhà không có hàng rào, chỉ
có mấy chậu hoa đặt trên bậc
thềm. Mai thích mấy chậu hoa
ấy lắm. Mỗi sáng ra quán giúp
mẹ, cô bé vẫn ngắm nghía mãi.
Ngoài việc xem cây có con sâu
nào hay không, Mai còn hồi
hộp chờ hoa nở. Và sáng nay,
một nhành lan đã bung xoè
rung rinh trong nắng sớm, mời
gọi đàn bướm dập dìu xung
quanh. Mai sững người khi thấy
cảnh tượng ấy.
Mai liền sà tới khóm lan,
đưa tay nâng niu nhành hoa. Cô
bé ve vuốt mãi những cánh hoa,
thân hoa. Bỗng chỉ một chút sơ
ý, cành hoa bị gãy. Trống ngực
cô đập dồn khi nghe tiếng mẹ
thảng thốt:
− Mai! Sao con ngắt hoa?
16
− Mẹ ơi, con không ngắt. Con chỉ sơ ý thôi…
Cô bé oà khóc. Người mẹ thở dài:– Con có biết ông chủ nhà rất yêu hoa không? Con qua xin lỗi ông đi.
Mai đứng trước nhà ông nhạc sĩ. Cô bé lẩm nhẩm cả chục lần câu xin lỗi,
mắt vẫn nhoà nước. Mai thoáng nghĩ trong đầu giá có một phép màu để
cành hoa liền lại. Rồi cô bé thì thầm: “Ông Bụt ơi, cứu con!”. Cô rụt rè đưa tay
gõ nhẹ cánh cửa. Nhưng cửa không mở.
Hôm sau, Mai vô cùng ngạc nhiên và sung sướng khi nhìn thấy chậu lan.
Vẫn là một nhành hoa tím biếc bung nở tuyệt đẹp.
“Mẹ ơi, ông Bụt đã cứu con.” – Mai kêu lên khe khẽ.
Tiếng dương cầm ngân vang từ căn gác nhỏ. Ông nhạc sĩ đang viết nhạc.
Giai điệu tươi vui như tiếng cười trong veo của cô bé ngoài kia. Chiều qua,
ông đã mua một chậu lan mới thay cho chậu cũ. Vì ông đã tình cờ nhìn thấy
những giọt nước mắt và nghe được những lời thì thầm…
(Võ Thu Hương)