CON MUỐN LÀM MỘT CÁI CÂY
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Ở phố, người ta chỉ trồng
được những loại cây be bé.
Nhưng sân nhà cũ của Bum
lại có một cây ổi. Ông nội kể,
lúc mẹ mang bầu nó, ông đã
trồng cây ổi này. Ông nghĩ
hồi nhỏ ba nó vô cùng thích
ổi nên chắc cháu mình cũng
sẽ thích ổi như ba nó.
Đúng thật, Bum thích cây
ổi lắm. Hồi mới ba, bốn tuổi,
nó đã biết cùng ông bắt sâu
cho cây ổi nên cây mới lớn
như bây giờ. Ông đã bấm để
cây có nhiều cành cao, thấp,
vững chãi và sai quả. Hương ổi
chín toả khắp sân thơm lừng.
Những buổi chiều mát,
Bum và bè bạn túm tụm dưới
gốc cây, chia nhau những trái
ổi chín. Ông nội bắc chiếc ghế đẩu ra sân gần cây ổi, ngồi đó vừa nghe đài
vừa nheo nheo mắt nhìn lũ trẻ vui chơi…
Bum đã xa căn nhà cũ và cây ổi ấy ba năm rồi. Vậy mà khi nhớ lại, kỉ niệm
như vừa mới đây thôi.
“Con muốn làm một cái cây. Con muốn làm cây ổi trong sân nhà cũ của
con, muốn luôn bên đám bạn cùng chia nhau từng trái ổi chín và thấy ông
ngồi cười hiền lành bên gốc ổi…”. Bum đã viết như thế trong bài văn nói về
ước mơ. Cây ổi trong sân nhà cũ, nó đã nhớ biết bao mà chẳng có dịp nói ra.
Khi cô giáo nói với mẹ về ước mơ của nó, ba mẹ đã ngay lập tức bàn
nhau trồng một cây ổi trong sân nhà. Mẹ nói, mai này Bum sẽ mời những
người bạn thân ngày xưa đến chơi, cùng trèo hái, chia nhau những trái ổi
thơm lừng. Sài Gòn có quá xa Vũng Tàu đâu. Phố cũ và phố mới thực ra sẽ
chẳng cách xa khi mà vẫn nhớ về nhau.
Bum nghĩ tới một cây ổi tương lai, vui lâng lâng. Nó bỗng như nghe thấy
tiếng chọc ghẹo nhau của lũ bạn và nụ cười hiền hậu của ông nội trôi theo
hương ổi chín ngọt lành…
(Theo Võ Thu Hương)