SỰ TÍCH CON RỒNG CHÁU TIÊN
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Ngày xưa, ở miền đất Lạc Việt có một vị thần tên là Lạc Long Quân. Thần
mình rồng, thường ở dưới nước, thỉnh thoảng lên sống trên cạn, sức khoẻ
vô địch, có nhiều phép lạ. Bấy giờ, ở vùng núi cao có nàng Âu Cơ xinh đẹp
tuyệt trần, nghe vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ bèn tìm đến
thăm. Hai người gặp nhau, kết thành vợ chồng.
Ít lâu sau, Âu Cơ có mang. Đến kì sinh, chuyện thật lạ, nàng sinh ra cái
bọc trăm trứng. Trăm trứng nở ra một trăm người con hồng hào, đẹp đẽ
lạ thường. Đàn con lớn nhanh như thổi, mặt mũi khôi ngô, khoẻ mạnh
như thần.
Sống với nhau được ít lâu, Lạc Long Quân bàn với vợ:– Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở chốn non cao.
Kẻ trên cạn, người dưới nước, tập quán khác nhau, khó mà ở cùng nhau lâu
dài được. Nay ta đem năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con
lên núi, chia nhau cai quản các phương, khi có việc thì giúp đỡ lẫn nhau,
đừng quên lời hẹn.
Một trăm người con của Lạc Long Quân và Âu Cơ sau này trở thành
tổ tiên của người Việt. Người con trưởng theo Âu Cơ được tôn lên làm vua,
lấy hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở đất Phong Châu, đặt tên nước là Văn
Lang. Con trai vua gọi là Lang, con gái vua gọi là Mị Nương; khi cha mất thì
ngôi được truyền cho con trưởng, mười mấy đời truyền nối ngôi vua đều lấy
hiệu là Hùng Vương, không hề thay đổi.
Cũng bởi sự tích này mà
về sau, người Việt ta thường
tự hào xưng là con Rồng cháu
Tiên và thân mật gọi nhau là
đồng bào.
(Theo Nguyễn Đổng Chi)