VƯỜN CỦA ÔNG TÔI
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Tôi sinh ở thành phố. Bà nội tôi sống dưới quê. Lần đầu về quê, tôi được
bà dẫn ra thăm vườn. Đến cạnh cái bể nước, bà chỉ vào cây mít:– Ông mất từ ngày nó chưa ra quả.
Tới giữa vườn, bà trỏ cây nhãn:– Lúc ông đi, nó mới cao bằng cháu.
Ra bờ ao, đến bên cây sung cành lá xoà xuống gần mặt nước, bà kể:– Cây này ông trồng, rồi ông uốn nó xuống để cho cá ăn sung.
Vườn của ông, theo lời chỉ dẫn của bà, có nhiều thứ cây. Chuối um tùm
sau nhà. Trước sân là năm cây cau cao vút. Dưới gốc cây cau thứ nhất,
đứng ở thềm nhìn ra là bể nước. Giữa quãng cách của những cây cau là hoa
dành dành và hoa mẫu đơn. Bà kể thêm:– Tất cả đều do ông trồng từ trước. Lụi cây nào, bà bảo các chú trồng lại
cây ấy, đúng như khi ông còn sống.
Mảnh vườn nhỏ, lúc tôi đã đủ trí khôn để nhớ, có cả cam, mận, chanh,
bưởi nữa. Riêng cây xoan, cây khế thì mọc tít ở ngoài ngõ, gần cổng. Trong
vườn còn có lá lốt, lá mơ, ngải cứu, khoai sọ,…
Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm
cụi vun xới ra sao. Dù chỉ hoàn toàn là tưởng tượng nhưng bóng hình ông
không thể phai nhạt khi vườn cây còn mãi xanh tươi.
Tết đến, hoa mận nở trắng. Sang xuân lại có hoa bưởi, hoa chanh, hoa
nhãn. Mẫu đơn thì đơm bông cả bốn mùa. Đêm giao thừa nào bà tôi cũng
làm một mâm cơm cúng đặt lên bể nước để mời ông về vui với con cháu và
để cho cây vườn đỡ nhớ.
(Theo Phong Thu)