NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN CỦA BỐ TÔI
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy
Cơ-rô-xét-ti, năm nay đã tám mươi tuổi.
Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ
cuối làng. Bố nhẹ nhàng gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc. – Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra.– Chào anh. Xin lỗi, anh là… – Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ.– Thật hân hạnh quá! Nhưng… anh học với tôi hồi nào nhỉ?
Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng
ngẩng lên:– An-béc-tô Bốt-ti-ni? – Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ.
Cụ bước tới ôm hôn bố và nói:
– Xin mời vào nhà.
Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn bố tôi một lần
nữa rồi nói to: – An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái cạnh cửa sổ. Hồi đó,
anh rất hiếu động. Đến lớp Hai, anh bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không
nào? Anh còn nhớ đến người thầy giáo già của mình, thật quý hoá…
Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng cụ đứng dậy:– Tôi dành cho anh một bất ngờ đây.
Nói rồi cụ lục tìm trên giá
sách, rút ra một tờ giấy đã ngả
vàng đưa cho bố. Bố nhận ra
bài chính tả của mình, nét
chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa
mỉm cười. Rồi bố cúi xuống
hôn vào trang giấy, mắt
rưng rưng.– Thưa thầy kính yêu, con
xin cảm ơn thầy! – Bố đưa tay
lên gạt nước mắt rồi ôm lấy
người thầy của mình.
(Theo A-mi-xi)