CÂY ĐA QUÊ HƯƠNG
Video Bài Giảng
Nội Dung Bài Học
Nói đến làng quê, trong kí ức tôi, đậm nét nhất là hình ảnh cây đa
trước xóm. Cây đa ấy không có tên chính thức, nó mang tên chung rất đỗi
thân thuộc với mọi người: cây đa quê hương.
Cây đa nghìn năm đã gắn liền với thời thơ ấu của chúng tôi. Nói đúng
hơn, đó là cả một toà cổ kính hơn là một thân cây. Chín, mười đứa bé
chúng tôi bắt tay nhau ôm không xuể. Cành cây lớn hơn cột đình.
Đỉnh chót vót giữa trời xanh, đến những con quạ đậu trên cao, nhìn cũng
chẳng rõ. Rễ cây nổi lên mặt đất thành những ụ, những hình thù quái lạ như
những con rắn hổ mang giận dữ. Trong vòm lá, gió chiều gảy lên những
điệu nhạc li kì, có khi tưởng chừng như ai cười ai nói trong cành, trong lá.
Chiều chiều, chúng tôi ra ngồi gốc đa hóng mát. Lúa vàng gợn sóng.
Đây đó, ễnh ương ộp oạp, và xa xa, giữa cánh đồng, đàn trâu bắt đầu ra về,
lững thững từng bước nặng nề, nhịp nhàng. Bóng sừng trâu dưới ánh chiều
kéo dài, lan giữa ruộng đồng yên lặng.
(Theo Nguyễn Khắc Viện)